Lấy yếu chống mạnh hoặc đánh lúc bất ngờ. Lấy ít địch nhiều hoặc dùng quân mai phục. Rút lại là lấy đại nghĩa mà thắng được hung tàn. Lấy chí nhân mà yên cường bạo ...

Bình Ngô Đại Cáo -Nguyễn Trãi

 

 

Đến một ngày kia phai tóc sương, Tìnhkia cònmãi chẳng phai hương, Cùng nhau ta ngắm vui đàn trẻ, Rồi một chiều nao cõi vô thường.

  Thơ Bích Hợp (phu nhân D T Sơn)

 

 

 

... Vẫn ước ta là chiếc lá úa, Nằm đợi chờ em ở bên đường, Và em tới , vô tình em tới ... Ôm gót hồng ta khẽ vỡ tan ..

             Thơ Phạm Tú

 

 




 

Khóa 4 hải ngọai đa số sống tập trung tại Mỹ châu. Bên Úc có các bạn Lê đức Ái, Phạm đức Thọ, Nguyễn văn Thanh, Dương thu Sơn, Võ hồ Hiệp và Nguyễn ngọc Điệp ở Sydney và Thái văn Thành Đông, Phạm Tú ở Melbourne. Tại Âu châu có Dương đức Tân ( Anh quốc) , Nguyễn hải Thọ ( Pháp), Tạ Tử (Hòa Lan). Dù ở bất cứ phương trời lưu lạc nào, anh em chúng ta luôn nhớ những ngày tháng trên ngọn đồi 4648 và tinh thần sĩ quan hiện dịch là một chất tố để nối kết mọi người. Chúng ta mất nước, mất tất cả, nhưng những kỷ niệm thân thương của khung trời Đà lạt muôn thuở còn mãi mãi, không phai ...                       

___________________________________________________

Tống biệt hành

Đưa người ta không đưa sang sông ,
Sao có tiếng sóng ở trong lòng ?
Nắng chiều không thắm không vàng vọt ,
Sao đầy hòang hôn trong mắt trong .

Đưa người ta chỉ đưa người ấy ,
Một giã gia đình , một dửng dưng .
Ly khách ! Ly khách ! Con đường nhỏ ,
Chí lớn chưa về , bàn tay không .
Thì không bao giờ nói trở lại
Ba năm mẹ già cũng đừng trông !.

Ta biết người buồn chiều hôm trước
Bây giờ muà hạ sen nở tốt
Một chị , hai chị cũng như sen
Đưa tiễn em trai dòng lệ sót

Ta biết người buồn sáng hôm nay
Trời chưa vào thu , tươi lắm thay
Em nhỏ thơ ngây đôi mắt biếc
Gói tròn thương tiếc chiếc khăn tay

Người đi ? Ừ nhỉ , người đi thật
Mẹ thà coi như chiếc lá bay
Em thà coi như là hạt bụi
Chi thà coi như hơi rượu cay

Mây thu đầu núi gió lên trăng
Cơn lạnh chiều nao để bóng thầm
Ly khách ven trời nghe muốn khóc
Tiếng đời xô động tiếng hờn căm.

Thâm Tâm

 

 

 

Ta rất nhớ về một nơi bỏ lại. Đã từ lâu tim máu chẳng khơi dòng. Cũng có lúc rượu say hồn rĩ máu. Vuốt mặt thẹn đời, cuồng sĩ khóc non sông.

         Thơ Dương đức Tân

 

 

 

Biển đời mang nhạn trắng tha phương. Bay vút miền xa hải lý buồn. Góp nhặt tháng ngày vui nắng hạ. Tưởng làn gió nhẹ thỏang dư hương ... Nhạc Ng H Thọ.

 

 

 

 

 

©2004 designed by Tú Phạm

1