|
LỜI MỞ ĐẦU...
Đây
là mảnh đất dành cho những mảng
đời vụn vỡ, mong t́m lại một chút
ǵ để nhớ để thương, và
để được hạnh phúc trong t́nh bằng
hữu muôn thuở. Nơi đây có thể có
tiếng khóc khô không lệ. Có thể có
tiếng cười sảng khoái và ngạo
nghễ của một ngày xưa không hề
muốn quên. Có thể là lời ngợi ca t́nh
bạn bất tử dù trải qua bất cứ t́nh
huống khốn khổ nào. Có thể là lời
chiêu niệm t́nh yêu xưa, muốn đập gương
t́m bóng người ngày ấy. Có thể là . . .
Nhưng dù là bất cứ cái " có thể
" nào, th́ những mảnh hồn này dù
rạn vỡ nhưng không cường điệu,
dù đớn đau nhưng không bi lụy, dù kiêu
hănh nhưng không bao giờ muốn đánh
lừa ḿnh, đánh lừa người bằng
những ảo tưởng không tên gọi,
những ảo tưởng khoác trên ḿnh mọi
thứ màu sắc bóng loáng không cần thiết .
 |